Như tin đã đưa, một đường dây buôn lậu đặc biệt lớn vừa bị triệt phá với tang vật lên tới 50,7 tấn caffeine, kèm theo việc phong tỏa hàng chục tài khoản ngân hàng và bắt giữ một người từng giữ vị trí Trưởng khoa Dược tại một bệnh viện lớn. Vị Tiến sĩ dược này được xác định giữ vai trò chủ chốt trong đường dây buôn lậu caffeine xuyên quốc gia với quy mô đặc biệt lớn, phục vụ hoạt động sản xuất ma túy tổng hợp.
Vụ việc đã khiến dư luận không khỏi đặt câu hỏi: Vì sao một chất quen thuộc trong cà phê, trà, thứ hàng triệu người tiêu thụ mỗi ngày lại xuất hiện trong một vụ án bị cáo buộc liên quan đến ma túy?
Nghe qua tưởng như nghịch lý. Nhưng nếu bóc tách kỹ, câu chuyện lại nằm ở cách một nguyên liệu hợp pháp bị kéo vào một chuỗi giá trị hoàn toàn khác.
Trước hết, cần hiểu rõ: Caffeine không phải là ma túy, cũng không phải tiền chất để sản xuất ma túy. Đây là một hợp chất tự nhiên thuộc nhóm alkaloid, tồn tại trong hạt cà phê, lá trà, cacao…
Khi vào cơ thể người, caffeine tác động lên hệ thần kinh trung ương, giúp tỉnh táo, giảm buồn ngủ, tăng khả năng tập trung. Đó là lý do nó trở thành chất kích thích hợp pháp phổ biến nhất thế giới.
Ở góc độ quản lý quốc tế, caffeine gần như luôn được xếp vào nhóm chất hợp pháp và an toàn khi sử dụng đúng liều lượng. Tại U.S. Food and Drug Administration (FDA), caffeine được công nhận là “Generally Recognized as Safe” (GRAS) khi dùng trong thực phẩm và đồ uống. European Food Safety Authority (EFSA) cũng đưa ra ngưỡng tiêu thụ an toàn khoảng 400 mg mỗi ngày đối với người trưởng thành khỏe mạnh. Ở Nhật Bản, caffeine phổ biến trong cả đồ uống lẫn dược phẩm không kê đơn; trong khi tại Trung Quốc hay các nước Đông Nam Á, đây là nguyên liệu công nghiệp được sử dụng rộng rãi trong ngành nước giải khát và dược phẩm.
Tuy nhiên, câu chuyện thay đổi khi caffeine không còn ở dạng một ly cà phê, mà được tách chiết hoặc tổng hợp thành bột tinh khiết. Ở dạng này, nó trở thành một nguyên liệu công nghiệp: Không mùi, màu trắng, dễ hòa trộn, dễ vận chuyển, và quan trọng nhất hợp pháp trong nhiều lĩnh vực như dược phẩm, thực phẩm hay đồ uống. Chính đặc điểm này khiến caffeine bước ra khỏi phạm vi tiêu dùng thông thường và đi vào các chuỗi sản xuất quy mô lớn.
Vậy caffeine liên quan gì đến ma túy? Câu trả lời nằm ở vai trò “phụ trợ”, chứ không phải nguyên liệu chính.
Trong thị trường ma túy tổng hợp, đặc biệt là các dạng như methamphetamine, caffeine thường được sử dụng như một chất độn. Nó có hình dạng và tính chất vật lý tương đồng, đều là bột trắng, dễ trộn giúp tăng khối lượng sản phẩm mà không làm thay đổi quá nhiều cảm quan bên ngoài. Điều này đồng nghĩa với việc tăng lợi nhuận cho các đường dây buôn bán.
Không chỉ vậy, caffeine còn là một chất kích thích nhẹ. Khi trộn vào các hợp chất mạnh hơn, nó có thể góp phần tạo ra cảm giác tỉnh táo hoặc hưng phấn, khiến người sử dụng cảm nhận “độ mạnh” của sản phẩm cao hơn thực tế. Trong một số trường hợp, caffeine còn được dùng để làm nhiễu các phép thử nhanh hoặc che giấu thành phần thực sự của hỗn hợp.
Nói cách khác, vấn đề không nằm ở caffeine, mà nằm ở cách nó được sử dụng. Một chất có thể xuất hiện trong ngành dược, thực phẩm, nước giải khát… cũng có thể bị kéo vào một chuỗi sản xuất phi pháp nếu có đủ động cơ và kẽ hở kiểm soát.
Một ly cà phê buổi sáng vì thế không thay đổi. Nhưng khi caffeine được sản xuất ở quy mô hàng chục tấn, đóng bao, vận chuyển qua nhiều lớp trung gian và đi đúng – hoặc sai – hướng, nó có thể trở thành một phần của một hệ sinh thái hoàn toàn khác, nơi giá trị không còn nằm ở sự tỉnh táo, mà ở lợi nhuận của những đường dây phía sau.
