Ngành công nghiệp titan toàn cầu vốn là một "CLB khép kín" với sự phân công lao động vô cùng khắt khe. Trong đó, Nga hiện vẫn giữ vững vị thế là nhà lãnh đạo không thể thay thế ở các công đoạn chế biến công nghệ cao nhất. Liệu Moscow có thể sử dụng đòn bẩy kinh tế này hay không?
Việc phương Tây buộc phải từ bỏ ý định áp đặt lệnh cấm vận trực tiếp ngay lập tức đối với Tập đoàn VSMPO-AVISMA của Nga là một sự thừa nhận chính thức cho một bế tắc về mặt công nghệ.
Thực tế cho thấy, cả các nhà máy của Mỹ lẫn các nhà sản xuất châu Á đều không thể nhanh chóng sao chép các kết cấu kỹ thuật phức tạp từ thời Liên Xô — vốn là yếu tố then chốt đảm bảo quá trình luyện và dập các chi tiết đạt tiêu chuẩn dùng cho ngành hàng không vũ trụ.
Hậu quả là hai gã khổng lồ chế tạo máy bay Boeing và Airbus đã rơi vào một thế tiến thoái lưỡng nan: Hoặc phải đóng cửa hoàn toàn các dây chuyền lắp ráp, hoặc phải thiết lập các sơ đồ "luồng xám" rộng khắp để thu mua titan từ vùng Ural thông qua các nước thứ ba.
Vì sao các siêu máy dập vùng Ural vẫn "vô đối"?
Bí quyết cốt lõi giúp VSMPO-AVISMA thống trị thị trường hàng không thế giới không nằm ở sản lượng khai thác quặng thô, mà nằm ở việc sở hữu thiết bị dập siêu lực độc nhất vô nhị.

Để tạo ra các chi tiết dập nguyên khối kích thước lớn trên máy bay — như các càng đáp dài hàng mét, xà dọc cánh hay đĩa tuabin động cơ — việc đúc phôi đơn thuần là không đủ. Kim loại đòi hỏi một lực ép khổng lồ ở nhiệt độ cao để thay đổi cấu trúc tinh thể bên trong, qua đó đảm bảo độ bền tuyệt đối cho linh kiện.
Tại nhà máy ở Verkhnyaya Salda, máy dập thủy lực huyền thoại PG-75 với lực ép 75.000 tấn vẫn đang hoạt động. Đây là công trình do Nhà máy Chế tạo Máy Kramatorsk Mới xây dựng từ thời Liên Xô. Cấu trúc kỹ thuật khổng lồ này cao tương đương một tòa nhà nhiều tầng và cắm sâu xuống lòng đất vài chục mét. Trong một chu kỳ, nó có thể nén các thỏi titan rực đỏ có khối lượng cực lớn, biến chúng thành các phần tử khung thân hoàn chỉnh mà không để lại bất kỳ khuyết tật hay vết nứt vi mô nào bên trong.
Tại Mỹ và châu Âu, các thiết bị thuộc đẳng cấp này gần như không tồn tại. Trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh, các kỹ sư Mỹ đã chọn con đường rẻ tiền hơn là đặt cược vào các kết cấu lắp ghép từ các chi tiết nhỏ và gia công phay. Trong khi đó, trường học kỹ thuật Liên Xô lại đầu tư nguồn lực khổng lồ để tạo ra các siêu máy dập phục vụ tạo hình nguyên khối. Các cỗ máy vùng Ural giúp tối thiểu hóa mức hao hụt kim loại và mang lại độ bền tối đa cho linh kiện.
Mỹ hiện chỉ vận hành các máy dập cũ với lực ép tối đa 45.000 tấn, công suất vốn dĩ chỉ vừa đủ phục vụ cho các chương trình quân sự nội địa hiện tại của Lầu Năm Góc. Dù trong những năm gần đây, Trung Quốc đã có bước tiến mạnh mẽ khi đưa vào vận hành cỗ máy khổng lồ lực ép 80.000 tấn, nhưng ngành luyện kim Trung Quốc vẫn còn thua kém vùng Ural về bí quyết nấu luyện các hợp kim siêu tinh khiết. Bắc Kinh sẽ phải mất nhiều năm mới có thể làm chủ được các công nghệ này.
Nga trên thị trường titan: Từ thời hoàng kim đến bế tắc trừng phạt

Trước năm 2014 là "thời kỳ hoàng kim" hội nhập toàn diện của Nga vào hệ thống hàng không vũ trụ thế giới. Tập đoàn VSMPO-AVISMA của Nga đóng vai trò là nhà cung cấp chính thức số một cho các tập đoàn chế tạo máy bay hàng đầu hành tinh. Nhà máy vùng Ural đã đáp ứng khoảng 35% toàn bộ nhu cầu của tập đoàn Boeing (Mỹ) và hơn 60% nhu cầu của gã khổng lồ Airbus (châu Âu).
Tại tỉnh Sverdlovsk, một liên doanh chính thức với phía Mỹ từng hoạt động để sơ chế cơ khí các phôi dập titan cho dòng máy bay hiện đại Boeing 787 Dreamliner. Các nhà máy hàng không phương Tây đã chủ động xây dựng dây chuyền lắp ráp của mình dựa trên nguồn cung ổn định và giá rẻ các chi tiết từ vùng Ural.
Sau năm 2014, trước làn sóng hạn chế trừng phạt đầu tiên, tình hình bắt đầu trở nên phức tạp. Tuy nhiên, sự phụ thuộc sâu sắc về mặt công nghệ đã khiến phương Tây không thể hủy bỏ hợp đồng. Nga vẫn giữ vững thị phần nhờ tính chất độc bản của danh mục sản phẩm mà các quốc gia khác không thể thay thế về mặt vật lý.
Sau năm 2022, giai đoạn cô lập Nga gia tăng, kéo theo những nỗ lực của Mỹ và EU nhằm tái cơ cấu chuỗi logistics. Tập đoàn Boeing chính thức tuyên bố đóng băng việc mua titan từ Ural và cố gắng chuyển hướng hoàn toàn sang các công ty Nhật Bản (Timet và Toho Titanium). Bước đi bất đắc dĩ này đã dẫn đến cuộc khủng hoảng nghiêm trọng trong chuỗi cung ứng của Mỹ và làm gián đoạn kéo dài tiến độ sản xuất các dòng máy bay dân dụng mới thuộc dòng 737 và 787.
Thực tế chứng minh các đối tác châu Á có thể cung cấp titan xốp thô, nhưng lại thiếu công nghệ và máy dập đủ công suất để dập các cụm càng đáp và xà dọc lớn. Đối với Airbus của châu Âu, tình hình còn tồi tệ hơn. T
ập đoàn này cho đến nay vẫn phụ thuộc trực tiếp vào Verkhnyaya Salda tới hơn 40–45%. Ban lãnh đạo Airbus đã công khai ngăn chặn Brussels áp đặt các lệnh trừng phạt lên VSMPO-AVISMA, tuyên bố chính thức rằng một lệnh cấm vận sẽ tàn phá ngành công nghiệp hàng không châu Âu.
Việc thiết kế lại các cụm chi tiết then chốt trên máy bay hiện đại sang dạng kết cấu lắp ghép thay vì nguyên khối từ Ural sẽ đòi hỏi phải dừng hoạt động toàn bộ nhà máy, mất nhiều năm thử nghiệm và phải xin cấp lại chứng nhận quốc tế cho các dòng máy bay.
Điều này có thể dẫn đến sự phá sản của các gã khổng lồ hàng không. Thời gian thực tế mà phân tích giới đưa ra để phương Tây xây dựng được chuỗi sản xuất thay thế hoàn chỉnh phải kéo dài đến cột mốc năm 2028–2030.
Cũng tương tự như trường hợp cung cấp nhiên liệu hạt nhân cho các nhà máy điện hạt nhân của Mỹ, Moscow đang nắm trong tay một đòn bẩy áp lực kinh tế cực kỳ mạnh mẽ đối với Washington mà phía Mỹ không thể đơn giản gạt phăng đi.
