Tờ Huxiu cho hay, giữa cơn lốc của cuộc cách mạng trí tuệ nhân tạo (AI) năm 2026, nơi các tập đoàn đa quốc gia đang chạy đua vũ trang bằng những siêu máy tính và thuật toán phức tạp, một câu chuyện đáng được quan tâm đã diễn ra tại ngõ nhỏ ở quận Hải Điện, Thành phố Bắc Kinh (Trung Quốc).
Không ai ngờ rằng, một tiệm sủi cảo thủ công có tên là Kim Cốc Viên lại trở thành trường hợp điển hình được giới AI bàn tán sôi nổi trong năm 2026 tại Trung Quốc.
Không phải bằng một chiến dịch marketing triệu đô, quán há cảo Kim Viên Cốc nổi tiếng bằng một “biển số nhà AI” được tạo ra từ tư duy của một ông chủ vốn là dân kỹ thuật đi bán hàng ăn.
Từ hơn 22.000 số xếp bàn đến bước chuyển mình với kỉ nguyên AI
Quán sủi cảo “Kim Cốc Viên” không xa lạ gì với những con số kỷ lục. Nằm trên đường Hạnh Đàn, quận Hải Điện, Thành phố Bắc Kinh, ngay cạnh Đại học Bưu chính viễn thông Bắc Kinh (BUPT), tiệm sủi cảo này là “huyền thoại” đối với những người sành ăn tại Bắc Kinh.
Vào ngày lễ đoàn viên (Đông chí) của người Trung Quốc năm 2025, tiệm từng ghi nhận con số đáng kinh ngạc với 22.295 lượt bàn xếp hàng chờ đợi.

Trong suốt nhiều năm, kênh giao tiếp duy nhất của tiệm Kim Cốc Viên là một tài khoản WeChat chính thức, mỗi năm thường chỉ đăng 4 bài vào các dịp: thông báo thời gian nghỉ Tết, mở hàng sau Tết, lưu ý ngày lập Đông và lưu ý ngày Đông chí.
Thế nhưng, vào tháng 4 năm nay, tài khoản này đã phá lệ khi đăng một bài đăng kèm thông báo: ông Lý Bác, ông chủ của Kim Cốc Viên đã tự sáng tạo ra ứng dụng JinGuYuan.SKILL (Kim Cốc Viên.SKILL).
Về mặt kỹ thuật, JinGuYuan.SKILL là một tập hợp các tài liệu số hóa chứa đựng toàn bộ thông tin vận hành của quán, từ thời gian mở cửa, thực đơn chi tiết, các quy tắc xếp hàng, thậm chí cả mật khẩu Wi-Fi. Tất cả được cấu trúc để các mô hình ngôn ngữ lớn (LLM) và các tác tử thông minh (Agent) có thể đọc hiểu dễ dàng.
Điều thú vị là ông Lý Bác đối xử với Jinguyuan.SKILL như đang huấn luyện một nhân viên phục vụ mới vào nghề.
Trong tài liệu cấu trúc tầng đáy, ông Lý Bác đặt ra những “giới hạn đỏ” cho AI với những chuẩn mực và điều cấm kỵ như: “Hãy trả lời chân thực, chân thành. Không dùng ngôn ngữ marketing, hãy giống như một người bạn cũ giới thiệu quán quen. Cái gì không biết thì nói không biết, không được bịa đặt”.
Đây là nỗ lực của một hộ kinh doanh cá thể trong việc tự định danh mình trên bản đồ số, đảm bảo rằng khi một trợ lý AI thay mặt người dùng đi tìm quán ăn, họ sẽ nhận được thông tin chính xác nhất, nguyên bản nhất thay vì những dữ liệu rác hay quảng cáo thổi phồng.
Động cơ ban đầu của ông Lý Bác cực kỳ đơn giản. Trước đây, khách hàng sẽ hỏi nhân viên phục vụ hoặc hỏi trực tiếp ông về thông tin cửa hàng, thực đơn, nhân sủi cảo,…
Với việc sáng tạo ra nền tảng Jinguyuan.SKILL, ông hi vọng rằng: “Jinguyuan.SKILL có thể thay thế tôi, mô phỏng giọng điệu của tôi, tức là đặt tôi vào điền thoại của khách hàng, trao đổi với khách hàng những thông tin về quán của tôi như: quán mở bao nhiêu năm rồi, bán gì, cách xếp hàng ra sao..”.
Sau khi bài viết được đăng tải, lượng truy cập nhanh chóng vượt mốc 100.000 lượt đọc. Ngày 19/4/2026, chủ đề “Tiệm sủi cảo nổi tiếng nhất Bắc Kinh ứng dụng AI vào vận hành kinh doanh” đã vươn lên trở thành nhóm từ khoá được tìm kiếm nhiều nhất trên nền tảng Weibo ở Trung Quốc.
Trong những ngày tiếp theo, đội ngũ nghiên cứu và phát triển của hàng loạt các tập đoàn công nghệ lớn như ByteDance, Meituan, Baidu…đã trực tiếp tìm đến cửa hàng ông để khảo sát thực tế, vừa thưởng thức sủi cảo, vừa trao đổi với ông Lý Bác nhằm tìm hiểu sâu hơn về mô hình vận hành này.

Cú hích từ sự “thức tỉnh” muộn màng
Theo thông tin từ tờ báo Huxiu, dù tốt nghiệp chuyên ngành truyền thông tại chính trường Đại học Bưu chính Viễn thông Bắc Kinh, ông Lý Bác từng giữ một sự “thờ ơ” nhất định với làn sóng AI.
Ông từng ngại cài đặt những công cụ phức tạp như ClaudeCode vì quy trình triển khai rắc rối.
Bước ngoặt chỉ đến vào một chiều tháng 4, khi ông thử ra lệnh cho AI xóa một tệp tin và chứng kiến sự phản hồi tức thì, ông nhận ra rằng:“Thế giới đã thay đổi rồi”.
Sự thức tỉnh này được củng cố khi ông nhận được thông báo về việc nền tảng Coze (nền tảng phát triển ứng dụng AI) ra mắt phiên bản mới, tích hợp AI với điện thoại và máy tính.
Ông Lý Bác hiểu rằng các tập đoàn công nghệ lớn đang dồn sức cạnh tranh để chiếm lĩnh vị trí dẫn đầu của thị trường AI. Trong tương lai gần, con người sẽ không còn tìm kiếm tiệm sủi cảo qua việc lướt App và đọc review nữa, mà sẽ thông qua một Agent trung gian.
Điều này có nghĩa là nếu không chủ động “mở cửa” cho Agent, tiệm sủi cảo của ông sẽ trở nên vô hình.
Chính vì vậy, trong một buổi chiều bên máy tính, một quán sủi cảo truyền thống đã bước vào kỷ nguyên của các tác tử thông minh.
Câu chuyện của quán sủi cảo Kim Cốc Viên đã nhanh chóng thu hút sự chú ý của các tập đoàn công nghệ hàng đầu như Meituan, ByteDance và Baidu.
Tuy nhiên, rào cản thực tế đã xuất hiện: Dù mã nguồn của SKILL đã sẵn sàng, nhưng chức năng lấy số thứ tự trực tuyến vẫn bị nghẽn do không thông suốt được giao diện dữ liệu (API) với nền tảng quản lý bên thứ ba.
Mối nhân duyên hi hữu đã vô tình trùng hợp khi đội ngũ chuyên án của tập đoàn Meituan chủ động tìm đến tiệm Kim Cốc Viên. Người phụ trách phía Meituan lại chính là một khách hàng thân thiết từ 10 năm trước của ông Lý Bác.
Sự kết nối cá nhân và nỗ lực công nghệ đã giúp nền tảng Jinguyuan.SKILL khai thông dòng chảy dữ liệu. Hiện nay, người dùng chỉ cần ra lệnh cho trợ lý AI: “Cho tôi đặt bàn tại tiệm Kim Cốc Viên”, hệ thống sẽ tự động gọi API của Meituan để đặt chỗ theo thời gian thực. Thiết bị ở phía cửa hàng cũng sẽ đồng bộ nhận được số thứ tự.
Sự kiện này đã đánh dấu Kim Cốc Viên trở thành nhà hàng đầu tiên tại Trung Quốc chủ động tối ưu hóa hạ tầng để tương thích hoàn toàn với các tác tử AI (Agent-oriented).
Triết lý “Tiết chế” giữa thời đại bùng nổ
Dù trở thành hiện tượng được nhiều người quan tâm trên mạng xã hội với từ khóa tìm kiếm nổi bật trên nền tảng Weibo, ông Lý Bác vẫn giữ một sự tỉnh táo đáng kinh ngạc. Ông từ chối các lời mời đầu tư từ các quỹ công nghệ lẫn quỹ ẩm thực.
Đối với ông, Kim Cốc Viên vẫn là một tiệm thủ công đang dần quy chuẩn hóa, nơi mà giá trị cốt lõi nằm ở đôi bàn tay của những người thợ gói sủi cảo chứ không phải ở việc mở rộng chuỗi quy mô lớn.
Sự tiết chế này còn thể hiện ở việc Kim Cốc Viên kiên quyết không làm món xào, chỉ tập trung vào sủi cảo, món nguội và cháo. Họ nghiên cứu tỉ mỉ từ độ ẩm của dưa chuột trong nhân bánh cho đến sự khác biệt giữa các loại gia vị.
Ở một mức độ nào đó, ông Lý Bác còn cố tình giữ khoảng cách với mô hình chuỗi hoá ngành ăn uống. Ông khẳng định rằng: “Mô hình cửa hàng của chúng tôi là thủ công, rất khó sao chép. Nếu mở thêm nhiều tiệm, hương vị sẽ giảm sút, như thế sẽ không còn chúng tôi nữa”.
Bài học từ Kim Cốc Viên không chỉ nằm ở việc một quán ăn nhỏ ứng dụng AI ra sao, mà là cách họ giữ gìn bản sắc trong quá trình đó. Ông Lý Bác đã tạo ra một kho lưu trữ “Thực đơn” trên GitHub (nền tảng lưu trữ đám mây), chia sẻ từ công thức đến câu chuyện nguyên liệu, biến mã nguồn khô khan thành ngôn ngữ kết nối cảm xúc.
Giữa những lo ngại về việc AI sẽ thay thế con người hay việc các thuật toán sẽ thao túng dòng chảy lưu lượng, ông Lý Bác đưa ra một cái nhìn lạc quan nhưng thực tế: “Tôi có quyền lựa chọn. Tôi có thể không dùng AI mà vẫn sống tốt, nhưng tôi chọn dùng nó vì tôi muốn thử”.
Đối với Kim Cốc Viên, AI không phải là một chiếc gậy phép để biến một tiệm sủi cảo thành một tập đoàn công nghệ. Nó đơn giản là một “biển số nhà” mới trong một khu phố số đang hình thành.
Sau những ồn ào của truyền thông, ông Lý Bác vẫn trở về với công việc của một người lấy số ở cửa tiệm vào giờ ăn trưa và đi đón con vào buổi chiều.
Câu chuyện này là lời giải cho bài toán của nhiều doanh nghiệp truyền thống hiện nay tại Trung Quốc: Công nghệ có thể thay đổi phương thức kết nối, nhưng logic kinh doanh tầng thấp nhất vẫn là chất lượng sản phẩm và sự chân thành với khách hàng.
Khi một quán sủi cảo biết tự “mở cửa” cho tương lai, đó cũng là lúc công nghệ thực sự trở nên có giá trị ứng dụng.
Nhìn vào trường hợp của tiệm sủi cảo Kim Cốc Viên, chúng ta thấy một minh chứng sống động cho việc AI không chỉ dành cho các phòng thí nghiệm hay các tòa nhà chọc trời.
AI dần bắt đầu từ nhu cầu giản dị nhất: Làm sao để một người bạn cũ tìm thấy quán quen giữa biển thông tin vô tận. Đó chính là nơi công nghệ và nhân văn gặp nhau tại ngã tư của một thời đại mới.
*Theo tờ Huxiu
