Cuộc sống lang thang của Triệu Điển – một “cậu ấm” chính hiệu ở Trung Quốc – đã kéo dài tròn một năm và dường như anh chưa có ý định dừng lại. Đây không phải là một trải nghiệm bốc đồng nhất thời.
Theo QQ News, khi được bắt gặp ở Đại Lý, Triệu điển chỉ mang theo chiếc ba lô nặng khoảng 15 kg, mặc áo ba lỗ đã sờn mép, quần công nhân rách ở phần mông. Đôi giày mua ở chợ đồ cũ giá hơn 80 NDT, phần mũi đã bong keo.
Triệu Điển sống trong một chiếc lều màu đỏ mua lại, mỗi khi mưa là bị dột. Lều dựng gần một cánh đồng, sát con đường bê tông, ngẩng đầu có thể nhìn thấy dãy Thương Sơn và Tam Tháp Đại Lý phía xa. Mỗi ngày anh chỉ ăn hai bữa, trong đó có một bữa là đồ chay miễn phí ở chùa.

Năm nay 32 tuổi, Triệu Điển sở hữu gần như đầy đủ điều kiện để sống một cuộc đời “thành đạt”: 3 bằng thạc sĩ tại Trung Quốc, Australia và Pháp; hồ sơ thực tập trải khắp thế giới, từ công ty hàng xa xỉ đến các ông lớn tài chính hàng đầu.
Với anh, kiếm tiền chưa bao giờ là chuyện khó. Khi còn học ở Australia, anh từng cùng bạn gái bán súp gà giao tận nơi, mỗi suất 25 AUD, lợi nhuận gộp lên tới 70%. Ngay cả khi không làm gì, điều kiện gia đình cũng đủ để anh sống sung túc hơn phần lớn mọi người nếu anh chấp nhận làm một “cậu ấm” đúng nghĩa.
Anh từng quay video về căn biệt thự gia đình ở Thượng Hải: có thang máy riêng, bàn bi-a, đồ trang trí đắt tiền. Cha anh kinh doanh vật liệu xây dựng, sở thích là bay sang Anh chơi golf hoặc đi du thuyền cùng vợ.
Tuy nhiên, Triệu Điển chán ghét tất cả những điều đó, anh thích trò chuyện với những người lang thang xa lạ hay công nhân trạm xăng hơn. Con đường trở thành “tinh hoa xã hội” chỉ mang lại cho anh cảm giác chán chường và trống rỗng.
Năm 2012, khi học đại học ở Australia, anh chọn học song bằng kinh doanh và triết học: triết học là đam mê, kinh doanh là kỳ vọng của cha mẹ. Họ mong anh sẽ kế thừa và phát huy từ những gì được để lại.
Ban đầu, anh vẫn lạc quan, nghĩ rằng có thể mình chỉ không thích môn này hay không hợp với giảng viên. Nhưng dần dần, mọi lý do đều sụp đổ, chỉ còn lại sự nhàm chán.

Anh thực tập nhiều lần nhưng không lần nào kéo dài mà luôn trong trạng thái mất tập trung. Nỗi đau nằm ở chỗ: anh muốn đạt được thành tựu, nhưng lại không thể tiếp tục công việc. Trong khi phần lớn mọi người đi làm để mưu sinh, Triệu Điển khi vừa sinh ra đã không cần phải quan tâm đến tiền bạc vì nếu hết tiền, anh có thể xin gia đình. Gia cảnh dư dả khiến anh không sợ nghèo. Nhưng anh cũng không có động lực kiếm tiền hay vung tay quá trán.
Ở Paris, sau nhiều lần cố gắng hòa nhập thất bại, anh rơi vào khủng hoảng sâu sắc. Đại dịch khiến anh bị cô lập hoàn toàn. Suốt ba tháng, anh thức đêm và chơi game không ngừng, chỉ khi đói lả mới ăn. Sự buông xuôi đã khiến anh tháo bỏ những gánh nặng: học tập, công việc, kỳ vọng của cha mẹ.
Bước ngoặt đến khi anh làm phục vụ tại một quán ăn Trung Quốc. Công việc là rửa bát, cắt rau, khuân đồ. Từ 9 giờ sáng đến 7–8 giờ tối, làm việc cùng đồng đội, mệt về thể xác nhưng tinh thần lại “đặc biệt thư giãn, đặc biệt vui, đặc biệt bình yên”.
“Tôi chưa từng nghĩ rửa bát lại khiến mình hạnh phúc đến vậy,” anh nói. Kể từ đó, anh quyết định sống một cuộc đời hoàn toàn tự do.
Thế nào là tự do tuyệt đối? Anh chỉ làm những công việc mình thích: lao động chân tay, tổ chức cắm trại, hoạt động giáo dục, trò chuyện với người lạ, dạy trẻ em những kỹ năng cơ bản; hoặc viết bài, biên tập video tâm lý học. Mỗi ngày anh chỉ làm việc một đến hai tiếng, làm nhiều hơn sẽ thấy không vui.
Mỗi tháng anh chỉ tiêu khoảng 100 NDT. Thu nhập đến từ công việc trả lương theo ngày, chủ yếu là nhổ cỏ, rửa bát, những lao động tay chân. Do vẫn mang quốc tịch New Zealand, anh không thể làm giao đồ ăn. Anh yêu thích những công việc này, giống như cách con người nguyên thủy yêu săn bắt, hái lượm.
Anh gần như không dùng dầu gội, không đánh răng, chỉ dùng chỉ nha khoa. Nhưng răng vẫn trắng và đều. Với Triệu Điển, tự nhiên luôn là trạng thái tốt hơn.

Triệu Điển rất thẳng thắn và can đảm, sẵn sàng trả lời mọi câu hỏi, dù có thể làm tổn thương người khác hay chính mình. Anh không che giấu sự kháng cự với cha mẹ, mong muốn giữ quan hệ ở mức “người xa lạ”.
Trong cuộc sống mà nhiều người cho là “sa ngã”, Triệu Điển lại xây dựng được một trật tự mới. Anh ngủ sớm, dậy sớm, sống trong lều giúp anh tuân theo nhịp điệu tự nhiên. Anh ít hút thuốc hơn, không còn chơi game – những thứ từng là một phần cuộc sống trước kia. Anh chọn tự do, và chấp nhận cái giá phải trả.

Làn da anh sạm nắng đều màu, cơ bắp săn chắc – kết quả của lao động nặng nhọc. Mỗi ngày anh đeo balo lang thang khắp Đại Lý, trông khỏe mạnh và nhẹ nhõm. Dù thích làm việc chân tay, anh không muốn có việc cố định, chỉ làm ngày nào biết ngày đó, không thích thì nghỉ.
Trong mắt Triệu Điển, nỗi sợ hãi chính là xiềng xích. Anh không muốn đời mình bị người khác hay chính nỗi sợ của bản thân chi phối. Điều khiến anh tự hào nhất là chưa từng bị thế giới “uốn nắn”.
“Nhiều người không hài lòng với cuộc sống của mình, nhưng đến một thời điểm nào đó, họ ngừng tìm kiếm một cuộc đời khiến họ hài lòng, và chấp nhận số phận,” anh nói. “Tôi thì không chấp nhận. Nếu không phải là cuộc sống tôi muốn, thì dù kém một chút, tôi cũng không nhận.”
(Theo QQ)
