Lần cuối cùng Trung Quốc nhập khẩu khí đốt tự nhiên hóa lỏng (LNG) từ Mỹ là 1 năm trước bởi cuộc chiến thương mại giữa hai nền kinh tế lớn nhất thế giới.
Tuy nhiên, trong suốt năm qua, các công ty Trung Quốc vẫn tiếp tục nhận LNG của Mỹ theo các hợp đồng dài hạn đã kí trước đó với các nhà sản xuất Mỹ. Nhưng thay vì vận chuyển LNG về nước, họ chuyển hàng sang châu Âu, nơi nhu cầu đã tăng mạnh trong những năm gần đây.
Diễn biến này cho thấy hệ thống năng lượng của Mỹ và Trung Quốc vẫn gắn bó chặt chẽ với nhau bất chấp những nỗ lực của Washington và Bắc Kinh nhằm thoát phụ thuộc kinh tế lẫn nhau.
Mỹ đã vượt Qatar trở thành nhà xuất khẩu LNG lớn nhất thế giới vào năm 2023. Từ năm 2018, các công ty năng lượng Trung Quốc, bao gồm PetroChina, CNOOC và Unipec, đã ký gần 20 hợp đồng mua LNG với các nhà sản xuất của Mỹ như Cheniere Energy, Venture Global và NextDecade, với tổng lượng cung cấp khoảng 25 triệu tấn mỗi năm, Trung tâm Chính sách Năng lượng Toàn cầu cho biết.
Hầu hết các hợp đồng này kéo dài từ 20 - 25 năm.
Năm ngoái, Mỹ đã xuất khẩu gần 110 triệu tấn LNG, chiếm hơn 1/4 nguồn cung toàn cầu. Trung Quốc, nước nhập khẩu khí tự nhiên hóa lỏng (LNG) lớn nhất thế giới, đã mua 4,3 triệu tấn LNG của Mỹ vào năm 2024, chiếm khoảng 5% tổng lượng xuất khẩu của Mỹ năm đó, theo dữ liệu từ công ty phân tích Kpler.
Lần cuối cùng Trung Quốc nhập khẩu lô hàng LNG của Mỹ là vào tháng 2/2025, ngay sau khi 2 nước bước vào những vòng áp thuế trả đũa lẫn nhau.
Ông Trump đã tìm cách thiết lập “sự thống trị năng lượng” của Mỹ bằng cách mở rộng sản xuất dầu khí trong nước. Washington và Bắc Kinh hiện đang chuẩn bị cho chuyến thăm của ông Trump tới Trung Quốc dự kiến vào tháng 4, với kỳ vọng có thể giúp giảm bớt căng thẳng thương mại.
Tuy nhiên, hiện tại, Trung Quốc khó có thể nối lại việc nhập khẩu LNG quy mô lớn từ Mỹ, theo Anne-Sophie Corbeau, chuyên gia tại Trung tâm Chính sách Năng lượng Toàn cầu.
“Các công ty Trung Quốc vẫn có thể kiếm lợi nhuận từ việc giao dịch LNG của Mỹ,” Corbeau nói. “Trung Quốc có nguồn cung LNG dồi dào, đặc biệt là khối lượng ngày càng tăng từ Qatar và Nga”.
Hầu hết các hợp đồng cung cấp LNG của Mỹ cho phép người mua hoàn toàn linh hoạt trong việc vận chuyển và bán hàng đến bất cứ đâu trên thế giới hoặc bán lại cho bên thứ ba. Điều này trái ngược với nhiều nhà cung cấp LNG khác, bao gồm cả Qatar, thường áp đặt các điều khoản nghiêm ngặt về điểm đến.
Năm khách hàng lớn từ Trung Quốc mua LNG của Mỹ gồm PetroChina, ENN Natural Gas, CNOOC, Sinochem và Sinopec. Họ đã nhận tổng cộng 3,3 triệu tấn LNG từ các cảng xuất khẩu của Mỹ trong 12 tháng tính đến tháng 2, theo tính toán của Reuters dựa trên dữ liệu của Kpler. Phần lớn các lô hàng đó được giao đến châu Âu.
Ví dụ, trong số 27 lô hàng được PetroChina nhận kể từ tháng 2/2025, 23 chuyến được giao đến châu Âu, 2 chuyến đến Brazil và 2 chuyến đến Bangladesh. Tương tự, theo phân tích của Reuters, tất cả 10 lô hàng do ENN nhận đều đã được giao đến châu Âu.
Nhiều lô hàng khác có thể đã được bán lại trước khi bốc xếp.
Tổng nhập khẩu LNG của Trung Quốc năm 2025 giảm 14% so với năm trước, còn 67 triệu tấn. Nguyên nhân gồm hoạt động công nghiệp chậm lại, năng lượng tái tạo tăng nhanh, sản lượng khí nội địa cao hơn và nhập khẩu khí qua đường ống từ Nga tăng.
Tháng 8 năm ngoái, Trung Quốc cũng bắt đầu nhập LNG từ dự án Arctic LNG 2 của Nga, bất chấp lệnh trừng phạt của Mỹ. Dữ liệu mới nhất từ hải quan Trung Quốc cho thấy, trong năm 2025, nhập khẩu LNG từ Nga đạt 9,8 triệu tấn, tăng 18,2% so với cùng kỳ năm trước
Căng thẳng chính trị và kinh tế giữa Bắc Kinh và Washington nhiều khả năng sẽ tiếp tục ảnh hưởng đến thương mại toàn cầu trong nhiều năm tới. Vì vậy, Trung Quốc có thể vẫn tiếp tục giảm phụ thuộc vào năng lượng Mỹ.
Theo IMF, GDP của Trung Quốc tính đến đầu 2026 đạt 20,65 nghìn tỷ USD.
Theo Reuters
