Sau nửa thập kỷ tăng trưởng yếu ớt, một vài tín hiệu khởi sắc đã bắt đầu xuất hiện trên bản đồ hàng hiệu tại đại lục.
Tập đoàn Richemont (sở hữu Cartier và Van Cleef & Arpels) ghi nhận doanh số bắt đầu tăng trưởng trở lại tại thị trường này từ quý III/2025. Tương tự, thương hiệu áo trench coat lừng danh Burberry cũng nhận thấy nhu cầu từ khách hàng Trung Quốc tăng tốc rõ rệt vào những tháng cuối năm ngoái.
Tuy nhiên, bức tranh toàn cảnh vẫn là những mảng màu đối lập khi LVMH, tập đoàn xa xỉ lớn nhất thế giới, thừa nhận doanh số dù đã ổn định nhưng vẫn chưa thể tìm lại quỹ đạo tăng trưởng cũ.
Cuộc soán ngôi của người Mỹ
Nếu ngành công nghiệp xa xỉ toàn cầu muốn quay lại mức tăng trưởng bình quân 6% mỗi năm như hai thập kỷ qua, sự phục hồi của Trung Quốc là điều kiện tiên quyết. Theo ước tính từ Bernstein, từ chỗ gần như chưa có tên trên bản đồ hàng hiệu vào đầu những năm 2000, người tiêu dùng Trung Quốc đã đóng góp tới 35% doanh số toàn cầu vào năm 2019.
Cơn khát hàng hiệu khi đó lớn đến mức hàng đoàn khách du lịch đại lục sẵn sàng bay sang Paris hay Milan chỉ để xếp hàng hàng giờ trước cửa hiệu Chanel hay Hermès.
Thế nhưng đại dịch và sự đổ vỡ của thị trường bất động sản đã chấm dứt kỷ nguyên vàng đó. Tỷ trọng chi tiêu xa xỉ của người Trung Quốc giảm xuống còn 23% vào năm ngoái, nhường vị trí dẫn đầu cho người Mỹ với 31%.

Hiện tại, các thương hiệu đang phải phụ thuộc nặng nề vào túi tiền của giới siêu giàu Mỹ, những người vừa được hưởng lợi từ sự bùng nổ của thị trường chứng khoán khi chỉ số S&P 500 mang lại thêm 8.400 tỷ USD tài sản chỉ trong vòng 12 tháng qua.
Tại Trung Quốc, tâm lý tiêu dùng không gắn liền với bảng điện tử chứng khoán như ở Mỹ. Theo số liệu từ Goldman Sachs, chứng khoán chỉ chiếm khoảng 10% tài sản hộ gia đình Trung Quốc, thấp hơn nhiều so với mức 35% tại Mỹ.
Ngược lại, giá trị nhà ở chiếm tới 60% tổng tài sản của người dân đại lục. Do đó, khi thị trường bất động sản sụt giảm tới 40% giá trị ở một số khu vực từ năm 2021, túi tiền của tầng lớp trung lưu cũng tự động thắt chặt lại.
Mặc dù giá nhà tại các đô thị loại 1 như Thượng Hải hay Thâm Quyến đã có dấu hiệu bình ổn, tạo ra những "túi cầu" nhỏ lẻ cho hàng xa xỉ, nhưng một sự phục hồi diện rộng vẫn là kịch bản xa vời. Tốc độ tăng trưởng thu nhập hiện nay chỉ bằng một nửa so với mức 10% mỗi năm trong thập kỷ trước đại dịch.
Bên cạnh đó, các hộ gia đình Trung Quốc đang duy trì thói quen tiết kiệm cực kỳ thận trọng khi dành ra tới 1/3 thu nhập để dự phòng, trong khi con số này tại Mỹ chưa đầy 5%.
Trong bối cảnh túi tiền eo hẹp hơn, những thương hiệu mang lại giá trị sử dụng tương xứng với số tiền bỏ ra (value for money) đang là những người chiến thắng. Ralph Lauren ghi nhận doanh số tại Trung Quốc tăng hơn 30% trong quý gần nhất, trong khi Coach cũng tăng trưởng 21%. Burberry thậm chí đã chinh phục được Gen Z nhờ chiến lược định giá thực tế hơn.

Đáng chú ý, các thương hiệu nội địa như Songmont đang dần chiếm được cảm tình của những khách hàng nhạy cảm về giá. Bernstein chỉ ra rằng, trong khi các thương hiệu phương Tây thường đặt mức giá gấp 10 lần chi phí sản xuất, các tay chơi nội địa chỉ duy trì mức chênh lệch khoảng 4 đến 5 lần. Điều này tạo ra lợi thế cạnh tranh khổng lồ khi người tiêu dùng bắt đầu đặt câu hỏi về giá trị thực của những chiếc logo đắt đỏ.
Ông Nicolas Bos, Giám đốc điều hành của Richemont, nhận định trong cuộc họp nhà đầu tư gần đây rằng tiêu chuẩn để bán được hàng tại Trung Quốc hiện nay đã cao hơn rất nhiều. Khách hàng đang trở nên đòi hỏi hơn, am hiểu hơn và có xu hướng phân hóa rõ rệt trong việc chọn lựa thương hiệu. Thời kỳ khách hàng xếp hàng dài quanh các dãy phố chỉ để mua một chiếc túi Louis Vuitton hay Chanel có lẽ sẽ không bao giờ quay trở lại.
*Nguồn: WSJ
