Đóng cửa sau gần 10 năm, founder startup giày Banuli trải lòng: ‘Tôi lùi một bước để tiến 3 bước’

Phan Trang | 07:15 12/09/2026

Gần 10 năm gây dựng Banuli khép lại bằng quyết định đóng cửa thương hiệu. CEO Nguyễn Văn Hoang thừa nhận những sai lầm trong điều hành, song vẫn để ngỏ khả năng trở lại ngành giày nếu gặp được nhà đầu tư phù hợp.

Đóng cửa sau gần 10 năm, founder startup giày Banuli trải lòng: ‘Tôi lùi một bước để tiến 3 bước’
Anh Nguyễn Văn Hoang

Sau gần một thập kỷ gây dựng thương hiệu giày Việt Banuli, anh Nguyễn Văn Hoang quyết định dừng hoạt động thương hiệu vào đầu năm 2025, khép lại hành trình khởi nghiệp nhiều dấu ấn. 

Sinh năm 1990 tại Bình Định, anh Hoang bắt đầu kinh doanh từ năm 2015 khi còn là sinh viên tại TP.HCM. Từ một đơn hàng chỉ 5 đôi giày đầu tiên, anh gây dựng Banuli với xưởng sản xuất 300 m2 tại Hóc Môn và phát triển 4 cửa hàng đại lý nhượng quyền tại Hà Nội, TP.HCM, miền Tây và miền Trung.

Từ những bước đi ban đầu đó, Banuli từng đặt mục tiêu mở rộng ra thị trường nước ngoài, nhưng hành trình này cuối cùng dừng lại trước khi những kế hoạch ấy kịp thành hiện thực.

Sau khi Banuli dừng hoạt động, anh Hoang bắt đầu một hành trình mới với lĩnh vực xây dựng và nội thất, những công việc mà anh gọi vui là “phụ hồ”.  Anh đã xây dựng thương hiệu mới là Villax liên quan đến xây dựng và đã có những dự án đầu tiên. 

Chia sẻ với chúng tôi, anh Hoang cho biết hành trình từ kiến trúc sang giày rồi trở lại với xây dựng không phải một vòng lặp, mà là những bước đi khác nhau trên cùng “một đích đến”.

nguyen-van-hoang.jpg

PV: Banuli là thương hiệu anh đã dành gần 10 năm gây dựng, từ những ngày đầu khởi nghiệp cho tới khi có sản phẩm, nhà xưởng và một tệp khách hàng riêng. Nhưng đến cuối cùng, toàn bộ hành trình ấy lại khép lại rất nhanh, chỉ trong khoảng một tháng thanh lý. Nhìn lại thời điểm đó, đâu là khoảnh khắc khiến anh thực sự chấp nhận rằng “Banuli đã chết"?

Anh Nguyễn Văn Hoang: Tôi chỉ nghĩ sẽ tạm dừng phát triển để dành nguồn lực thời gian để phát triển thế mạnh của mình trước, sẽ không lâu thì sẽ quay lại thêm lần nữa!

Một sự nghiệp mình đi từ số 0 xây dựng trong gần 10 năm thì rất khó để buông, lúc đó Banuli là sự nghiệp của tôi. Tôi tin vào thành quả của sự nỗ lực, nhưng đôi khi lựa chọn đúng sẽ mang lại kết quả tốt hơn việc cố gắng trên một con đường đã bế tắc.

Trước ngày đóng cửa, Banuli đã “hấp hối” bao lâu?

Giai đoạn 2023-2025, chúng tôi đã 2 lần phải chuyển sang xưởng nhỏ hơn và xa trung tâm hơn để giảm chi phí cố định, cắt giảm nhân công. Bản thân tôi cũng phải tự làm thợ, rồi sau đó tự mình làm nhân viên bán hàng, tự mình livestream. 

Năm 2024, Banuli gần như không còn sản xuất đại trà, chỉ bán những hàng có sẵn tại cửa hàng và đóng theo yêu cầu. Trong 1 năm mệt mỏi không còn động lực nữa, tôi quyết định đóng cửa luôn. 

Những đôi giày từng bán 1 -  2 triệu đồng nay chỉ còn 50.000 đồng/đôi, máy móc và khuôn mẫu cũng đi với giá ve chai. Lúc chứng kiến công sức 10 năm bị định giá như vậy, anh cảm thấy thế nào?

Lúc xác định đóng cửa, tôi cố gắng tìm mọi cách để thanh lý hàng hóa được giá nhất. Tôi hơi tiếc nhưng đó là cách để tôi cởi trói cho bản thân, dừng lại để bước tiếp, lùi một bước để tiến ba bước.

Sau 10 năm, nếu bóc hết yếu tố thị trường ra, anh nghĩ Banuli thất bại chủ yếu vì áp lực thị trường hay vì chính anh đã điều hành sai? 

Nếu nói thị trường không còn chỗ thì không đúng, mỗi doanh nghiệp đều giống như một thực thể sống vậy, có sức khỏe, bệnh tật… 

Nếu trong mội trường thuận lợi, phù hợp thì doanh nghiệp sẽ vươn mình, nếu thời tiết ngoại cảnh thay đổi nhưng doanh nghiệp không thích nghi được, lại không có thuốc chữa bệnh thì sẽ bị loại khỏi thị trường. 

Tôi sai khi không bán cho nhà đầu tư lúc đỉnh cao và cố gắng gồng để rồi đóng cửa muộn.

Anh chia sẻ đang đi làm “không lương”, liệu có phải anh đang học lại nghề kiến trúc để sống qua ngày, hay đang cố tìm một con đường khác để gây dựng lại từ con số 0?

Sau khi dừng lại Banuli, tôi có thử xin việc vào một vài công ty ở những vị trí cấp quản lý. Nhưng vì không có bằng cấp và kinh nghiệm trong lĩnh vực đó nên tôi bị từ chối. 

Sau đó, tôi xin vào vài công ty làm sale dự án nội thất, xây dựng, nôm na giống như sale bất động sản vậy. Tôi xác định đi làm sale xây dựng và nội thất để học kinh nghiệm, công ty nhận tôi, trả lương 5-6 triệu đồng mỗi tháng là may mắn rồi. 

Khi đi xin việc, tôi không dám để profile là đã từng điều hành doanh nghiệp, sợ người ta không tuyển. Đối với tôi thì đi làm để học kinh nghiệm chứ không phải để nhận lương.

Tôi cũng không phải học lại nghề kiến trúc đâu, vì tôi đã từng được đào tạo kiến trúc bài bản, khi chưa tốt nghiệp tôi đã có vài năm kinh nghiệm trong vị trí thiết kế, quản lý phòng thiết kế. Về kiến thức nền tảng trong lĩnh vực thiết kế thì tôi tự tin có thể so với các bạn tốt nghiệp, có bằng cấp bài bản. 

1(1).png

Sau hơn một năm với công việc mới, anh thấy mình đang “mất”  gì và “được” gì? 

Tôi thấy tôi không mất gì cả, tất cả là trải nghiệm trên hành trình của mình. Hiện tại thì tôi đã có một số cộng sự, và những người anh người thầy luôn hỗ trợ cho tôi trong mọi tình huống công việc.

Thay vì thành lập một doanh nghiệp hoàn toàn mới, tôi đổi tên công ty cũ, xây dựng thương hiệu mới là Villax và đăng ký bổ sung ngành nghề kinh doanh liên quan đến xây dựng. Từ đầu năm đến nay, chúng tôi đã có 6 chủ nhà tin tưởng và giao các dự án xây dựng, nội thất.

Đối với tôi lúc này, lời lỗ không quan trọng, quan trọng tôi bỏ túi được nhiều kinh nghiệm xương máu trong thời gian ngắn thay vì phải mất 5-7 năm để có kinh nghiệm.

Sau cú ngã này, anh có còn tin vào những câu như “khởi nghiệp cứ kiên trì rồi sẽ thành công” không? 

Mọi người đang hiểu lầm là tôi đang bị ngã ngựa, nhưng tôi là con ngựa Hoang rất mãnh liệt, tôi không thấy mình bị ngã, mà tôi dừng chân uống nước nghỉ ngơi và tăng tốc trên chặng đường mới thôi.

Nếu hôm nay có nhà đầu tư thiên thần rót vốn cho anh hàng chục tỷ và bảo “làm lại Banuli đi”, anh có trở lại ngành giày lần nữa không?

Vẫn có một số nhà đầu tư muốn rót vốn để tôi quay lại ngành giày. Nhưng nếu chỉ sản xuất và bán lẻ đa kênh trong nước thì tôi nghĩ không cần thiết phải đốt tiền đầu tư. 

Nếu có đủ nguồn lực và một định hướng đủ tiềm năng, chẳng hạn xuất khẩu, tôi sẽ quay lại ngay. Ngành da giày Việt Nam có thế mạnh về xuất khẩu, còn làm nhỏ lẻ trong nước mà không có năng lực cạnh tranh thì vẫn phải chạy sau hàng Trung Quốc. 

Xin cảm ơn anh!


(0) Bình luận
Đóng cửa sau gần 10 năm, founder startup giày Banuli trải lòng: ‘Tôi lùi một bước để tiến 3 bước’
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO