Khi Android lần đầu tiên chào sân cùng chiếc HTC Dream vào năm 2008, thị trường smartphone tại phương Tây đang bước vào giai đoạn bùng nổ mạnh mẽ. Thời điểm đó, iPhone vẫn là một cái tên mới mẻ, phần lớn smartphone vẫn trung thành với hệ điều hành Windows Mobile, và HTC đang chễm chệ trên ngôi vương của ngành sản xuất thiết bị di động.
Thực tế, bản thân HTC Dream (được biết đến rộng rãi tại Mỹ dưới cái tên T-Mobile G1) đã sở hữu một ngoại hình khá kỳ dị với phần "cằm" nhô hẳn ra ngoài để làm nơi đặt viên bi xoay vật lý.
Thiết kế này dường như đã mở đường cho hàng loạt ý tưởng lập dị xuất hiện trong những năm sau đó — giai đoạn mà Android vẫn là một "sân chơi" thử nghiệm đầy hoang dại của các kỹ sư phần cứng.
Hãy cùng ngược dòng thời gian để khám phá 5 chiếc điện thoại Android kỳ lạ nhất mà có thể bạn chưa từng nghe danh.
LG Wing 5G
Lịch sử Android từng chứng kiến không ít thiết bị khiến người dùng phải gãi đầu tự hỏi: "Sinh ra tính năng màu mè này để làm gì?", và LG Wing 5G chính là câu trả lời kinh điển nhất.

Là thiết bị có tuổi đời trẻ nhất trong danh sách này, máy ra mắt vào năm 2020 với màn hình chính phía trước có thể xoay ngang một góc 90 độ, làm lộ ra một màn hình phụ nhỏ hơn ở bên dưới.
Ý tưởng của thiết kế này là giúp người dùng có thể vừa cầm điện thoại theo chiều dọc, vừa trải nghiệm không gian hiển thị rộng rãi của màn hình ngang phía trên. LG muốn hướng sản phẩm này tới các nhà sáng tạo nội dung để họ có thêm không gian tác nghiệp. Thế nhưng rốt cuộc, thứ duy nhất giữ chân người ta ở lại với Wing lại là sự độc lạ, bởi doanh số của máy trên thực tế vô cùng ảm đạm.
LG Wing 5G sở hữu một ngôn ngữ thiết kế vô cùng táo bạo, sẵn sàng đạp đổ mọi quy chuẩn để đi một lối đi riêng, bao gồm cả cụm camera selfie thò thụt chạy bằng mô-tơ.
Tuy nhiên, thời điểm máy ra mắt cũng là lúc mảng di động của LG đang trượt dài trên đà sụp đổ. Chiếc LG Wing 5G đắt đỏ đã phải nhận một kết cục cay đắng khi bị khai tử và ngừng hỗ trợ phần mềm chỉ sau một năm ngắn ngủi, ngay khi LG chính thức rút chân khỏi thị trường di động vào năm 2021. Đây là một trong những di sản cuối cùng của LG và đến nay vẫn giữ vững danh hiệu một trong những thiết kế quái dị nhất lịch sử Android.
BlackBerry Passport
Đã có một thời, BlackBerry được xem là biểu tượng của thế hệ smartphone sơ khai. Đó là thiết bị vượt trội hoàn toàn so với điện thoại phổ thông nhờ hệ thống email bảo mật độc quyền và bàn phím cứng huyền thoại — thứ từng tạo nên một cơn sốt càn quét giới văn phòng và các doanh nhân.

BlackBerry Passport hoàn toàn phá vỡ các quy chuẩn thiết kế truyền thống khi khoác lên mình một kiểu dáng hình vuông kỳ dị. Máy loại bỏ viên bi xoay hay bàn rà cảm ứng quen thuộc để nhường chỗ cho màn hình cảm ứng 4,5 inch phục vụ thao tác điều hướng.
Bàn phím vật lý đặc trưng vẫn được giữ lại nhưng bị rút gọn chỉ còn 3 hàng phím (thay vì 4 hàng như trước) và lược bỏ toàn bộ các phím dấu câu. Sự thay đổi này giúp máy trông vô cùng thanh lịch và tối giản, song về mặt trải nghiệm, người dùng buộc phải dùng bàn phím ảo trên màn hình để gõ dấu câu, gây ra sự bất tiện lớn khi nhập liệu thực tế.
Dù người kế nhiệm sau đó là BlackBerry Priv đã sửa sai bằng bàn phím trượt cùng hệ điều hành Android thuần túy, Passport vẫn ghi danh vào lịch sử như một trong những chiếc điện thoại "lai" Android dị biệt nhất.
Mặc dù nỗ lực bắc cầu giữa BlackBerry OS và Android của Passport đã thất bại khi không thể mang lại trải nghiệm tốt nhất của cả hai thế giới, chúng ta vẫn phải ngả mũ thán phục chiếc smartphone này vì sự dũng cảm, dám đi ngược lại số đông để tự tìm cho mình một lối đi riêng.
Amazon Fire Phone
Ăn theo sự thành công vang dội của máy chơi game cầm tay Nintendo 3DS, một vài hãng smartphone thời đó đã nhanh chóng nhảy vào cuộc đua tích hợp hiệu ứng 3D lên màn hình điện thoại bằng cách sử dụng góc nhìn động kết hợp với các camera mặt trước.

HTC EVO 3D ra mắt năm 2011 là một ví dụ, thế nhưng Amazon lại quyết định "cố đấm ăn xôi" với ý tưởng lỗi thời này bằng việc cho ra mắt chiếc Fire Phone vào 3 năm sau đó. Điểm độc nhất của Fire Phone là máy được trang bị tới 4 camera ở mặt trước, thực hiện nhiệm vụ duy nhất là theo dõi ánh mắt của người dùng để tạo ra hiệu ứng hiển thị 3D trên màn hình.
Nói cách khác, chiếc điện thoại này luôn trong trạng thái "rình rập" và quan sát bạn — một trải nghiệm mà ngay ở thời điểm đó, nhiều người đã đánh giá là khá rợn tóc gáy. Chưa kể, việc máy chỉ được bán độc quyền thông qua nhà mạng AT&T càng tạo thêm rào cản ngăn người tiêu dùng tiếp cận sản phẩm.
Xét về cấu hình, Fire Phone là một thiết bị khá mạnh mẽ khi sở hữu con chip Snapdragon đủ sức sòng phẳng với các flagship cùng thời. Tuy nhiên, việc thiếu vắng hoàn toàn hệ sinh thái của Google đi kèm mức giá quá ảo tưởng khi ra mắt đã khiến máy rơi vào cảnh ế chỏng chơ trên các kệ hàng.
Trên thực tế, trong số 300.000 chiếc được sản xuất trong đợt đầu, ước tính chỉ có vỏn vẹn 35.000 chiếc Fire Phone được tẩu tán thành công trong 20 ngày đầu tiên. Thương vụ này đã khiến gã khổng lồ thương mại điện tử phải ngậm đắng nuốt cay ôm khoản lỗ 83 triệu USD tiền hàng tồn kho không thể cứu vãn. Một bài học đắt giá cho Amazon khi hoàn toàn "lệch pha" so với nhu cầu thực tế của thị trường.
Samsung Galaxy Beam i8530
Lùi lại thời điểm năm 2012, công nghệ máy chiếu phổ thông lúc bấy giờ vẫn còn khá hạn chế khi chỉ cho chất lượng hiển thị tốt nhất trong phòng tối hoàn toàn, độ phân giải cũng chỉ chạm ngưỡng 1080p và khái niệm 4K vẫn là một thứ gì đó xa xỉ.

Trong bối cảnh ấy, việc nhồi nhét một chiếc máy chiếu vào bên trong một chiếc điện thoại di động tưởng chừng là điều không tưởng, và chất lượng hình ảnh cho ra chắc chắn sẽ là một thảm họa. Ấy thế mà Samsung đã biến điều đó thành sự thật khi trình làng chiếc Galaxy Beam i8530 vào đúng năm 2012.
Đáng chú ý, đây thậm chí không phải là chiếc điện thoại tích hợp máy chiếu đầu tiên của hãng mà đã là thế hệ thứ hai. Bất chấp thất bại của phiên bản này, Samsung vẫn "liều lĩnh" tung ra thêm phiên bản thứ ba mang tên Beam 2 vào năm 2014. Dù có tới 3 đời máy, nhưng Beam i8530 vẫn là cái tên được đổ tiền quảng cáo rầm rộ nhất, và cũng là chiếc điện thoại Android kỳ lạ mà phần lớn người dùng hiện nay không hề biết tới.
Tham vọng hiện thực hóa dòng điện thoại máy chiếu của Samsung là rất đáng ghi nhận, nhưng nhìn lại quá khứ, rõ ràng công nghệ lúc đó chưa đủ chín và bị giới hạn nghiêm trọng bởi độ sáng yếu ớt chỉ 15 lumens.
Những chiếc smartphone như Galaxy Beam i8530 đã không thể tìm thấy chỗ đứng trên thị trường. Samsung cũng gần như đem con bỏ chợ khi chỉ tung ra đúng một bản cập nhật phần mềm duy nhất rồi chính thức ngừng hỗ trợ sau một năm ra mắt do doanh số quá lẹt đẹt.
Motorola Backflip
Sinh ra trong kỷ nguyên mà các hãng sản xuất phải liên tục dùng đến các chiêu trò độc lạ để nổi bật hơn đối thủ, Motorola Backflip đã được định hình theo một cách không giống ai.
Đúng như tên gọi, chiếc điện thoại này sở hữu bàn phím trượt vật lý với chất lượng gia công không hề tệ, nhưng thứ làm nên tên tuổi của nó lại nằm ở cơ chế bản lề cho phép lật ngược màn hình ra phía sau khi mở bàn phím.

Do bàn phím được bố trí ở mặt lưng của cụm bản lề, người dùng có thể úp toàn bộ phần bàn phím xuống mặt bàn và dựng ngược màn hình hướng về phía mình giống như một chiếc giá đỡ.
Về cơ bản, đây là một kiểu thiết kế "dị hợm" cố tỏ ra nguy hiểm, và người tiêu dùng đã thẳng thừng từ chối bỏ tiền cho nó. Đúng như nghĩa đen của từ "Backflip" (lộn nhào), chiếc điện thoại này là một cú ngã ngựa đau đớn của Motorola.
Mặc dù khó có thể trách Motorola vì đã nỗ lực đổi mới trong thời kỳ mà những thiết bị có ngoại hình độc dị mới là thứ dễ bán, nhưng có những ý tưởng đã thất bại một cách ê chề, và Motorola Backflip là một minh chứng điển hình.
Điểm bất hợp lý đầu tiên là khi gập điện thoại lại hoặc khi lật màn hình ra sau, phần bàn phím vật lý sẽ bị phơi bày hoàn toàn ra mặt ngoài. Khi bạn đút điện thoại vào túi quần hay đặt máy lên bất kỳ bề mặt nào, bàn phím cũng sẽ phải tiếp xúc trực tiếp mà không có bất kỳ vật gì che chắn, bảo vệ. Thiết kế này không chỉ trông rất ngớ ngẩn mà còn làm tăng tối đa nguy cơ hỏng hóc và hao mòn phần cứng theo thời gian.
Tệ hơn nữa, dù sở hữu bộ thông số phần cứng khá ổn vào thời điểm đó với viên pin 1.380 mAh cùng camera sau 5 MP tương đối chất lượng, máy chỉ được hãng bố trí nâng cấp phần mềm đúng một lần duy nhất vào thời điểm 5 tháng sau khi mở bán.
Việc bị khóa mạng độc quyền bởi nhà mạng AT&T cũng vô tình bóp nghẹt tệp khách hàng của thiết bị. Trong trường hợp tối ưu nhất, tính năng gập ngược màn hình của máy chỉ có thể tận dụng để biến điện thoại thành một chiếc đồng hồ đặt đầu giường hoặc làm khung ảnh kỹ thuật số.
Rốt cuộc, thiết kế quái đản cùng doanh số bết bát đã chính thức ném Motorola Backflip vào sọt rác của lịch sử, biến nó thành một chiếc điện thoại Android kỳ dị mà có lẽ bạn chưa từng biết là có tồn tại trên đời.

