Tại sự kiện Caggtus, hàng ngàn game thủ đã kết nối máy tính của họ để tổ chức một bữa tiệc LAN theo phong cách cổ điển. Ở đây, họ tìm thấy một thứ cảm giác kết nối thực thụ mà thế giới Internet hiện đại dường như đã lãng quên.
Mất khoảng nửa phút để mắt tôi quen được với bóng tối bên trong Hội trường số 3 của Trung tâm Triển lãm Leipzig. Bên ngoài, nắng chiều tháng Tư vẫn đang rực rỡ, nhưng bên trong này, thứ ánh sáng duy nhất đến từ những màn hình máy tính.
Các tấm rèm cuốn được hạ kín, không gian cực kỳ yên tĩnh, chỉ có tiếng rì rào của hàng nghìn chiếc quạt tản nhiệt. Ánh sáng lờ mờ từ những dải đèn LED nhiều màu, đèn đọc sách và màn hình soi đường cho tôi đi qua những dãy bàn dài dằng dặc.
Tại đó, những người đàn ông ở độ tuổi 30, 40 đang đeo tai nghe và tập trung cao độ. Trên bàn của họ, bên cạnh bàn phím là những lon bia hoặc ly cà phê đang uống dở. Thỉnh thoảng, tôi mới thấy một vài bóng hồng xuất hiện giữa các dãy máy.
"HELGA!", Một tiếng hét bất ngờ xé toạc sự tĩnh lặng. Ngay lập tức, từ khắp mọi nơi, những tiếng đồng thanh đáp lại: "Helga!", "Helga!", "Helgaaa!". Gọi tên "Helga" là một trò đùa kinh điển tại các lễ hội ở Đức, dù chẳng ai thực sự biết Helga là ai.
Tôi đang có mặt tại Caggtus, sự kiện LAN party lớn nhất trong cộng đồng người Đức. Tại sao người ta vẫn phải lỉnh kỉnh vác thùng máy, bàn phím và chuột đến một căn phòng tối om, khi có thể ngồi tại ghế sofa ở nhà và chơi với cả thế giới qua Internet?
Điều này có vẻ như đã lỗi thời, nhưng 2.300 người vẫn tìm đến Leipzig để kết nối máy tính của họ lại với nhau. Họ tìm kiếm điều gì ở đây mà trực tuyến không thể tìm thấy?
Cuộc hội ngộ kỳ lạ và những giá trị cổ điển giữa kỷ nguyên số
Để tìm lời giải, tôi đã đăng ký tham gia: Chơi game liên tục từ chiều thứ Sáu đến trưa Chủ Nhật. Ở dãy bàn cuối cùng, ngay trước khu vực phòng tắm, tôi tìm thấy chỗ ngồi của mình: vị trí L99, rộng khoảng 60cm, một bên kẹt bởi thùng giữ lạnh khổng lồ của người bên cạnh, bên kia là một máy làm đá.
Mượn chiếc laptop gaming từ một người bạn, tôi cắm dây cáp LAN và kết nối với máy chủ. Một cảm giác phấn khích từ thời thiếu niên bỗng trào dâng.
Người ngồi kế bên tôi là Sascha Wagner với biệt danh là Freibier. Anh ấy ngoài 30 và cùng 3 người bạn khác lặn lội từ bang Hesse đến đây. Họ quen nhau từ lớp 5 và đã đến Leipzig dự tiệc LAN suốt 9 năm qua. Sascha bận rộn nhưng vẫn nhận ra tôi còn lẻ loi: "Chơi cùng tụi mình cho vui!".
Họ đang chơi phiên bản cũ của Counter-Strike Source, một tựa game bắn súng mà tôi từng chơi ngày trước. Tôi nhận ra ngay thế giới pixel góc cạnh. Đeo tai nghe vào, tôi nghe thấy tiếng Sascha và những người khác. "Chào, tôi là Torben", tôi nói vào micro, và bốn tiếng "Chào" đáp lại đầy hào hứng.
Mọi thứ như quay ngược thời gian. Những tổ hợp phím mua vũ khí đã khắc sâu vào trí nhớ, ngón tay tôi lướt trên bàn phím như một bản năng. LAN party sinh ra từ sự chậm chạp của Internet những năm 80, và lẽ ra nó đã "khai tử" khi mạng DSL phổ biến. Nhưng Caggtus vẫn lớn mạnh từng năm, bất chấp smartphone đã thống trị trong thập kỷ qua.
Thiên đường của đam mê và những kết nối đời thực
Hội trường số 3 không chỉ là nơi chơi game, nó là một "ngôi nhà chung". Nhóm "Night Owls" có 43 thành viên, chiếm hẳn hai dãy bàn với lều bạt rực rỡ đèn LED xanh mướt.

Niklas Ott, biệt danh là Ceviath, 28 tuổi, đã đứng ra tổ chức chuyến đi này. "Chúng tôi không quan tâm lắm đến việc thắng thua, quan trọng là được ở bên nhau," Niklas nói. Họ chi tới 1.000 Euro cho đồ ăn thức uống và tự làm bánh mì kẹp mỗi sáng cho cả đội.
Bầu không khí trong hội trường không thay đổi dù là ngày hay đêm. Người ta ngủ trên đệm hơi ngay dưới chân máy tính, ăn và tắm ngay tại chỗ. Amy Hengstmann, biệt danh là Pondworth chia sẻ rằng dù nam giới chiếm đa số, cô vẫn gắn bó nơi này vì cảm giác "gia đình".
Thậm chí, tôi còn gặp Markus Burghardt, 40 tuổi, một tài xế xe tải thực thụ. Anh đã đầu tư 25.000 Euro cho dàn máy giả lập để... tiếp tục lái xe tải trong game suốt 3 ngày. Khi tôi hỏi tại sao, anh chỉ nhìn tôi: "Đó là đam mê, anh bạn ạ!".
Khi những sợi dây cáp mạng nối liền những trái tim
Các ngày dần xóa nhòa ranh giới thời gian. Tôi chơi Anno 1602, một trò chơi từ năm 1998 đến tận 3 giờ sáng giữa những hộp pizza và lon bia. Độ tuổi trung bình ở đây là khoảng 39,5. Mô tả LAN party là sự kiện hoài niệm cho thế hệ Millennials là chưa đủ, nó là sự hợp nhất của nhiều thế hệ game thủ.
Đúng là chúng ta có thể nói chuyện qua Internet, nhưng ở đây có người ngồi cạnh để vỗ vai khi xong nhiệm vụ. Ở đây, bạn cùng nhau "tắt" thế giới thực đi để tận hưởng cảm giác tự do, không lo nghĩ của tuổi trẻ.
Sáng Chủ Nhật, khi tôi quay lại bàn, Sascha và các bạn đã về, nhưng họ để lại một chiếc đĩa giấy có đủ chữ ký của cả bốn người: "Mọi điều tốt đẹp nhé, Torben!". Điều đó chứng minh công nghệ có thể thay đổi, nhưng nhu cầu được thuộc về một cộng đồng thực sự vẫn là giá trị bất biến.
*Nguồn: Zeit.de
