Theo cây bút Ben Khalesi của Android Police, có những người cắn răng bỏ ra vài chục triệu mua điện thoại xịn nhất để rồi lại sử dụng nó theo cách “rẻ tiền” nhất.
Chúng ta sẵn sàng bỏ ra số tiền tích cóp cả tháng để sở hữu một thiết bị có màn hình 120Hz và ngay lập tức giới hạn nó xuống còn 60Hz.
Chúng ta nâng niu viên pin lithium-ion chẳng khác gì báu vật gia truyền, mặc dù thực tế nó chỉ là một linh kiện tiêu hao được sinh ra để thay thế.
Chúng ta bị ám ảnh bởi phần trăm dung lượng pin đến mức sẵn sàng hy sinh trải nghiệm sử dụng hôm nay, chỉ để giữ cho cục pin "khỏe" hơn một chút sau ba năm nữa.
Đã đến lúc dừng lại tất cả những trò khó hiểu này và đây là lý do Ben Khalesi đưa ra.
Đừng để điện thoại cao cấp biến thành rẻ tiền

Các dòng điện thoại đầu bảng hiện nay có thể đạt độ sáng tối đa lên tới 3.300 nits. Độ sáng khủng khiếp này giúp các video HDR trở nên sống động và cho phép bạn đọc tin nhắn rõ ràng ngay cả dưới cái nắng gay gắt của tháng Bảy.
Thế nhưng, tôi biết nhiều người mua màn hình 3.000 nits về chỉ để kéo thanh độ sáng xuống mức thấp nhất theo cách thủ công. Hành động này khiến công nghệ HDR đắt tiền mà bạn đã trả tiền mua trở nên vô nghĩa.
Câu chuyện tương tự cũng xảy ra với tần số quét màn hình. Nếu bạn đặt màn hình xuống tần số 60Hz chỉ để tiết kiệm 15% pin trên lý thuyết, bạn đang chấp nhận một trải nghiệm hạ cấp.
Liệu việc tiết kiệm được nửa giờ sử dụng pin có đáng để đánh đổi lấy cảm giác mỗi cú chạm, vuốt đều bị chậm trễ hay không? Tôi nghĩ là không.
Nếu tôi muốn dùng màn hình 60Hz, thà tôi lục lại chiếc iPhone 8 cũ trong ngăn kéo ra dùng còn hơn.
Ám ảnh về độ chai pin

Pin là linh kiện hao mòn, giống như má phanh trên xe hơi hay mực trong máy in vậy.
Hãy thử tính toán chi phí sử dụng hàng ngày. Mua một chiếc điện thoại giá 30 triệu và dùng trong ba năm, chi phí khấu hao rơi vào khoảng 30 nghìn mỗi ngày.
Trong suốt 1.095 ngày đó, bạn trả tiền cho một trải nghiệm cao cấp. Việc tự làm giảm 40% trải nghiệm đó — bằng cách tắt tính năng, giảm độ sáng và bóp hiệu năng CPU — chẳng khác nào bạn đang ném 12 nghìn qua cửa sổ mỗi ngày.
Chi phí thay pin chính hãng chỉ chiếm khoảng 10% giá trị chiếc điện thoại. Nếu bạn chấp nhận thay ở các cửa hàng bên thứ ba hoặc tự mua linh kiện về thay, giá còn rẻ hơn nữa.
Liệu việc hy sinh trải nghiệm sử dụng trong gần 1.000 ngày có đáng để né tránh khoản chi phí thay pin chỉ vào khoảng 1-2 triệu sau khi dùng đến tận năm thứ ba hay không?
Nhiều người sẵn sàng chi vài trăm nghìn để mua bao da và dán màn hình mà không cần suy nghĩ, nhưng lại cắn răng chịu đựng một màn hình tối om, giật lag suốt nhiều năm chỉ để tránh tốn tiền thay pin mới.
Một số khác lại tin rằng việc giữ dung lượng pin ở mức 100% sẽ giúp tăng giá trị bán lại của điện thoại. Sự thật là không hề.
Đến năm thứ ba, điện thoại đã mất giá do sự xuất hiện của các dòng chip mới, camera xịn hơn và các bản cập nhật phần mềm.
Tôi sẽ không đời nào trả thêm vài triệu chỉ để mua một chiếc điện thoại cũ có pin 95% thay vì 75%. Và thú thật, có lẽ bạn cũng sẽ không làm thế.
Vì vậy, bạn đang đánh đổi một nghìn ngày tận hưởng công nghệ chỉ để lấy lại khoảng vài trăm nghìn lợi ích kinh tế. Đó là một bài toán thua lỗ.
Giới hạn sạc ở mức 80% có đáng không?

Chúng ta phải trách Apple về điều này. Tôi vẫn nhớ khi họ giới thiệu tính năng hiển thị Dung lượng tối đa (Maximum Capacity) trong phần cài đặt.
Nó đã biến các phản ứng hóa học trong pin thành một trò chơi của những con số và khiến mọi tín đồ công nghệ bị ám ảnh bởi việc giữ con số đó ở mức 100%.
Điều này dẫn đến trào lưu giới hạn sạc ở mức 80%. Các điện thoại hiện đại ngày nay đều cho phép bạn chặn sạc khi pin đạt 80%.
Logic ở đây là pin lithium-ion sẽ bền hơn nếu không bị sạc đầy liên tục. Mặc dù khoa học chứng minh điều này đúng, nhưng việc áp dụng nó vào thực tế lại đầy tính trớ trêu.
Bằng cách giới hạn điện thoại chỉ sạc đến 80%, chẳng phải tôi đang tự chấp nhận sự suy giảm 20% dung lượng pin mà tôi đang cố gắng tránh hay sao?
Đội ngũ MacRumors đã thực hiện một thử nghiệm, trong đó họ giới hạn sạc một chiếc iPhone 15 Pro Max ở mức 80% trong suốt 12 tháng.
Kết quả, sau 299 chu kỳ sạc, dung lượng pin của họ còn 94%. Trong khi đó, các đồng nghiệp sạc đầy 100% và sử dụng bình thường có mức pin còn lại từ 87% đến 90%.
Tôi không phải thiên tài toán học, nhưng tôi biết rằng hy sinh 20 phần chỉ để giữ lại được 4 phần là một vụ trao đổi lỗ vốn.
Chai pin là điều tất yếu, không có mẹo nào đâu

Pin Lithium-ion xuống cấp do lão hóa theo chu kỳ (sử dụng) và lão hóa theo thời gian (lịch).
Lão hóa theo chu kỳ xảy ra khi bạn dùng điện thoại. Bạn sạc, xả pin, và các phản ứng hóa học bên trong làm suy thoái các điện cực. Đây là điều mà mọi người thường lo lắng.
Nhưng lão hóa theo thời gian vẫn diễn ra bất kể bạn có dùng máy hay không. Ngay cả khi điện thoại tắt nguồn, các điện cực của pin vẫn mất dần dung lượng theo thời gian.
Đó là quy luật sinh-lý-hóa tất yếu, và bạn không thể khôn lỏi hơn các định luật hóa học được đâu.
Mặc dù các thói quen sạc pin nghiêm ngặt có thể kéo dài tuổi thọ pin thêm vài tháng, nhưng hầu hết các viên pin đều sẽ chạm "ngưỡng 80%" vào khoảng năm thứ ba hoặc thứ tư.
Hãy ngừng lo lắng và bắt đầu dùng điện thoại đúng nghĩa
Tôi muốn chúng ta thay đổi tư duy về điện thoại. Hãy bình thường hóa việc ghé thăm các trung tâm bảo hành.
Hãy coi việc thay pin giống như thay nhớt cho xe hơi vậy. Bạn đâu có lái xe ở tốc độ 30 km/h chỉ để dầu nhớt lâu hỏng hơn, đúng không?
Bạn cứ lái xe theo cách mình muốn, và khi đèn báo sáng lên thì đi thay dầu.
Bây giờ, hãy vào phần cài đặt điện thoại của bạn ngay đi. Bật chế độ 120Hz lên. Sử dụng tính năng Màn hình luôn bật (Always-On Display). Chỉnh độ sáng sang Tự động và để màn hình tỏa sáng.
Hãy bật chế độ hiệu năng cao và tận hưởng màn hình cũng như sức mạnh phần cứng mà bạn đã bỏ tiền ra để sở hữu.
